Hãy tặng em nhữngtiểu thuyết buồn

Hãy tặng em những quyển tiểu thuyết buồn

Có một sự thật mọi người đều biết về em.

Nhưng không ai biết được những tha thiết đằng sau câu chuyện đó.

Chớ tưởng rằng  vì đó là điều khó nói,

chẳng qua là em không muốn kể ra thôi !

Anh à,mọi người đều biết em thích đọc truyện ngôn tình. Những ngày tháng ôn thi hồi cấp ba, em vẫn có thể ung dung năm đọc truyện. Thậm chí em dám cá rằng, thời gian học ít hơn nhiều so với thời gian đọc truyện. Mắt em cận 1 độ trái và 5 độ phải anh biết  chứ ? Bởi vì lúc nằm đọc truyện, em chỉ dùng mắt phải thôi, mắt trái tạm nhắm để ngủ. Anh đừng cười, em không đùa đâu.

Em đọc cả truyện vui lẫn truyện buồn, ý là kết thúc vui và kết thúc buồn ấy. Năm nay em đã 20 tuổi, trọn vẹn 5 năm đọc ngôn tình. Bạn em cười cho rằng em khó hiểu. Một cố gái mạnh mẽ lạnh lùng, miệng lưỡi không tha một ai, thích nói về những vấn đề xã hội vậy mà vẫn say đắm thế giới tình yêu phóng đại trong ngôn tình ?

Chính em cũng không hiểu được em, nhưng em cảm nhận được mâu thuẫn đấy có tồn tại, và có vẻ sẽ tồn tại bền vững cho đến ngày gặp anh. Em đang tha thiết và bùng cháy với đam mê và công việc không có nghĩa là em lơ thờ với tình yêu.

Em chỉ đang đợi.

Đợi những xúc cảm chân thật nhất. Em sẽ không cưỡng cầu, không chắt vét, không bám víu vào những thứ mà em biết nó chỉ “na ná” tình yêu.

Em mong một thứ tình cảm chân thật và trọn vẹn, em chưa sẵn sàng để đón nhận nó ngoài đời thực, em tạm cảm nhận nó qua những trang giấy vậy.

 

 

Advertisements

Web.ofmine #11: Damau (colored) – Literature space without border

Mình tình cờ tìm được ” Tạp chí da màu” qua lời giới thiệu của Hạnh, khi hai đứa đang tìm các nguồn tư liệu cho Ban biên tập Literati Hub. Cảm giác đầu tiên của mình khi đọc bài trên Damau khá giống khi chạm vào Tienve. Đây là một website  hàn lâm nên khá kén người đọc. Tuy nhiên, nó đáp ứng những “trái tim khát máu”- những con người thực sự mong muốn tìm kiếm và tiếp cận thứ văn chương trong sáng. 

damau_new120
“Tạp chí Da màu” – Văn chương không biên giới

Những điều mình thích ở Damau

  1. Mình được tiệm cận với ” thứ văn chương trong sáng”

“trong sáng” này là từ của mình dành riêng cho Damau , bởi mình tin rằng, văn chương trong sáng là kết quả tất yếu của một diễn đàn thượng tôn giá trị tự do và khoan dung. Điều này càng có ý nghĩa trong bối cảnh bi kịch của Việt Nam hiện đại, khi mà luôn luôn có” a big brother are watching you”.

Để lí giải cho những cảm xúc đó, mình xin trích dẫn đôi đoạn trong “chủ trương” của Damau.

“Da Màu chủ trương một diễn đàn văn chương không biên giới, một diễn đàn mở rộng cho mọi khuynh hướng sáng tác, mọi tác giả, mọi khai phá đúng nghĩa. Da Màu chủ trương một nền văn chương Việt Nam không đặt trọng tâm và không lệ thuộc vào một thể chế chính trị nào.

Da Màu là một mô hình tiên phong chủ xướng một đối thoại tự do giữa các ngôn ngữ, đặc biệt là giữa những ngôn ngữ bên lề và những ngôn ngữ có thế lực kinh tế và chính trị. Da Màu chủ trương thúc đẩy văn chương Việt Nam đương đại vượt những rào cản để đạt mức phổ quát trong bối cảnh toàn cầu hóa.”

2. Biên giới duy nhất là “văn chương” và “phi văn chương”

Đội ngũ Ban Biên Tập của định nghĩa những biên giới cần loại bỏ ở đây là : “Màu da, ngôn ngữ, văn hóa, giới tính, định hướng tính dục, tín ngưỡng là những biên giới trong văn chương. Lịch sử cá nhân, ý thức hệ và chính kiến là biên giới. Trong nước, ngoài nước, chính thống, ngoại vi cũng là biên giới. Những quan niệm thẩm mỹ khác biệt cũng là biên giới. Những áp đặt hay thiên kiến cũng là biên giới. Da Màu không chấp nhận bất cứ biên giới nào, trừ biên giới cuối cùng giữa văn chương và phi văn chương.”

Thực sự mình được “an ủi”khi đọc những biên giới này. Mình tiếp cận văn chương với tâm thế của kẻ “người trần mắt thịt”, luôn luôn có cảm giác tự tị về những hiểu biết hạn chế của bản thân. Tuy nhiên,  những nội dung được đăng tải trên Damau đã vỗ về mình, theo cách loại bỏ biên giới.  “chính thống, ngoại vi cũng là biên giới”.  Sự thật là Damau giúp mình giải nhiều vấn đề đời thường thông qua cách tiếp cận của văn chương.

3. Nỗ lực của những con người thượng tôn văn chương và tự do

Một trong những điều và Damau khác biệt với những Website văn học khác, đó là nỗ lực khôi phục và lưu truyền những tác phẩm bị phá hủy  trong quá khứ , trong nỗ lực chung là phá bỏ những biên giới cản trở sự phát triển của văn chương. Đây là nỗ lực xuất phát từ sự tôn trọng sự đa dạng của văn chương, sự tự do và khoan dung trong tiếp cận văn chương.

Điều này cực kì có ý nghĩa với mình. Từ ba năm trước ( khi đang học lớp 11), mình đã rất khát khao tìm hiểu những điều thông thường một học sinh không được tiếp cận, nhưng gặp một vấn đề lớn là không biết tìm ở đâu (thật tội!) 😦

“Bằng cách thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, […]. Tạo một sân chơi văn chương đúng nghĩa để mọi tiếng nói đều được lắng nghe, mọi giọng nói đều được cất cao, và mọi khuynh hướng văn chương đều đồng đẳng.  […] Với những tác phẩm giá trị từng bị bỏ quên, bị trù dập, bị tẩy xóa do các điều kiện chiến tranh, lịch sử, xã hội, chính trị và nhân quyền…; Da Màu chủ trương khôi phục và phổ biến rộng rãi đến người đọc tiếng Việt khắp nơi trên thế giới.Da Màu đề cao những kinh nghiệm nhân bản và phổ quát, đồng thời trân trọng bản sắc riêng của người viết trong những điều kiện lịch sử, xã hội, chính trị, kinh tế đặc thù” 

Nói thêm một chút rằng,  Damau giúp mình cảm thấy có động lực TIN và LÀM những điều mình đang thực hành (practice), cảm thấy rằng xung quanh mình còn những con người luôn tôn thờ những điều “tử tế”.

Tóm lại là nên ghé thăm Damau một lần, nhé  !

http://damau.org/